
Tôi không thích xem phim Hàn vì bộ phim nào cũng nhiều tình tiết ủy mị quá! Thế nhưng cuộc đời tôi lai gặp phải những chuyện mà chỉ co' phim mới có.
Khi tôi sinh ra nhà tôi giàu có lắm! Bố mẹ tôi kiếm được rất nhiều tiền. Thế rồi vào năm 1997, khi đó tôi tròn 10 tuổi, bố tôi từ 1 ng ghét bọn nghiện hút trở thành 1 người nghiện ma túy lúc nào không hay. Gia đình hàng xóm mới đầu ko nhận ra, nhưng họ cứ thấy bố tôi bắt mẹ con tôi đi vay tiền liên tục. Rồi trông ông ngày 1 bê tha thì ko còn 1 ai là không biết. Bố tôi nhiều tài lắm, ông rất giỏi thế nhưng lai dính vào nghiện ngập ai cũng tiếc cho ông. Ông bán sạch các thứ trong nhà. Đầu tiên là tivi,tủ lạnh, sau cùng hết mọi thứ ông lại bán quần áo rồi bát đĩa xông nồi.
Đến nỗi vào năm 2000 nhà tôi phai đun bếp than, nhà chỉ còn mỗi cái xong con. Nấu cơm xong phải đổ ra bát rồi lấy xong đó luộc rau với làm đồ ăn . Đến đêm giao thừa mà mẹ con tôi vẫn phải đi vay 10nghin 20nghin cho bố tôi mua thuốc phiện. Những lúc đó bố tôi ko còn là con người nữa! 2 mẹ con không chịu đi vay tiền, ông giết chết! Giận rất giận, nhưng bố tôi lúc đó chẳng còn ai thương nổi nữa rồi. Ông lập lên kế hoạch đòi bán nhà. Mẹ tôi nhân lúc bố tôi đang còn thuốc trong người mẹ nói ( vi` luc người nghiện vừa có thuốc hút xong là lúc đó là lúc điềm đạm nhất ): Nếu ông bán nhà thi vợ Chồng ly hôn !
Thế rồi bố tôi vẫn bán. Tiền chia nửa ra bố tôi cầm nửa tiền đi hút hít, nửa còn lại 3 mẹ con tôi giữ mua 1 căn nhà rộng 10 mét vuông xây lên ở tạm và nuôi nấng nhau. Ly hôn đó là giải pháp mẹ tôi cứu lấy cuộc sống cho mẹ va quan trọng là cuộc sống 2 anh em tôi .
Thế rồi chúng tôi lớn lên, tôi vào cấp 3 ,em tôi vào cấp 2. Bố tôi lại hết tiền và tìm đến nhà mẹ con tôi thường xuyên để xin tiền. Chịu đựng đc 1 thời gian thì bố tôi bị người ta bắt đi trại cai nghiện! 1thang 1 lần, tôi dấu mẹ tôi đi xe ôm lên trại cai nghiện thăm bố tôi. Chẳng có gì ngoài 1 ít mắm tôm tôi trưng với tóp mỡ mang lên cho bố. Tôi còn trẻ, làm gì có tiền. 2 bố con ngồi với nhau trên trại mà ứa nước mắt .
2 năm sau bố tôi đc ra trại. Ngày bố tôi ra có mình tôi lên đón .Không hiểu quản lý trại kiểm tra thế nào nhưng lúc ra khỏi trại Bố nhè ra từ miệng tờ 100 nghìn màu nâu. Bố nói: — «Hôm nay 2 bố con mình đi ăn thịt chó! Bố mời ». Lâu lắm rồi từ ngày còn nhỏ tôi hay đc bố cho đi ăn, đến giờ mới lại đc nghe câu đó, Mọi ng biết tôi vui đến thế nào không?
Bố tôi hứa sẽ không dính vào nghiện ngập nữa! Nhưng có ai tin đâu! 1nghin nguoi` nghiện muốn cai nghiện thì chỉ có 2 người là thành công. Thế nhưng: «Bố không hứa với ai hết mà bố chỉ hứa với con thôi Đức ạ! Bố sẽ cai nghiện ». Tôi đưa bố về nhà và phải hết sức mệt mỏi trong 3 hôm mới thuyết phục để mẹ tôi đồng ý về lại với bố. Và bố đã cai nghiện thành công. Gia đình tôi nghèo nhưng vui lắm vì anh em tôi đã lại có gia đinh như xưa.
Mọi chuyện khó khăn xảy đền với gia đình tôi tưởng đã chấm dứt. Nhưng đến một hôm bố đi kiểm tra sức khỏe Bố phát hiện bố đã dính HIV ( Có lẽ hồi còn nghiện bố dùng chung bơm kim tiêm với ng khac ). Mọi thứ tưởng như sụp đổ trc mắt bố, bố đã hứa ko nghiện nữa là ko nghiện nữa, nhưng bố buồn , Bố rượu chè suốt! Va thời gian vẫn trôi đi. Đến tháng 11 năm ngoái bố đã ra đi! Bố nằm thở hổn hển 3 hôm rồi mới mất. Thế là hết! Tôi buồn lắm! Nhưng cuộc sống xảy ra với tôi vẫn thế mà. Tôi chịu đựng từ nhỏ. Tôi quen rồi! Giờ tôi vẫn đang sống tốt và sẽ tốt hơn nữa vì tôi đã hứa trước linh cữu bố mà! tôi ko đc học hanh nhiều như các bạn. Nhưng tôi vẫn đang sống tốt chứ không phải tôi đang tồn tại.
Tôi có 1 lời khuyên cho các bạn. Bất cứ ai dù sướng, dù khổ cũng đều có những bất hạnh trong cuôc sống của riêng mình. Đừng chán nản, đừng vứt bỏ. Hãy luôn hy vọng và ngẩng đầu lên đối diện với những bất hạnh đó của mình. Rôi các bạn sẽ chinh phục đc nó thôi ! Cám ơn các bạn đã lắng nghe câu chuyện của tôi! ...
/>/>/>